Cây quyết định
BƯỚC 1Chủ đề có trong PHÁP ĐIỂN không?Tra 45 chủ đề / đề mục pháp điển.
▼
✓ CÓ → dùng làm khung
Lấy Đề mục → đọc theo Chương (summary) → Điều (cite). Provenance → văn bản gốc.
✗ KHÔNG (chưa pháp điển hóa / địa phương / mới)
Fallback: tự dựng bundle — hybrid search điều theo tag + lĩnh vực trên corpus → gom luật/NĐ/TT liên quan + citator.
▼ (luôn luôn, dù nhánh nào)
BƯỚC 2Phủ HIỆU LỰC (temporal)Pháp điển trễ → đi citator amended_by/repealed_by lấy bản MỚI NHẤT + cờ. Bỏ điều hết hiệu lực.
▼
BƯỚC 3Phủ ÁN LỆÁn lệ/bản án viện dẫn điều trong bundle → tòa áp dụng thực tế. (pháp điển KHÔNG có)
▼
BƯỚC 4Phủ ĐỊA PHƯƠNG (tỉnh)QĐ/NQ tỉnh thực thi chủ đề → quy định cụ thể nơi áp dụng. (pháp điển KHÔNG có)
▼
BƯỚC 5Phủ CÔNG VĂN hướng dẫnCông văn bộ/ngành diễn giải → cách hiểu thực hành. (pháp điển KHÔNG có)
Đọc pháp điển ở mức nào (coarse-to-fine)
Đề mục "Đất đai" ← định vị chủ đề (quá to để summary)
└ Chương "Thu hồi đất" ← ĐỌC/SUMMARY ở đây (cụm vừa đủ)
└ Điều 81, 82… ← drill xuống để CITE chính xác
→ Đề mục = vào cửa · Chương = đơn vị đọc hiểu + tóm tắt · Điều = trích dẫn.
Vì sao fallback quan trọng
🧭 Pháp điển trả lời "chủ đề này gồm QPPL TW nào" — KHÔNG trả lời "hiện tại áp dụng ra sao ở đây". Nếu chỉ đọc pháp điển → dễ trật vì (1) trễ bản sửa, (2) thiếu án lệ, (3) thiếu quy định tỉnh, (4) thiếu công văn. Fallback + 4 tầng phủ = biến khung tĩnh thành câu trả lời SỐNG, đúng thời điểm, đúng nơi.
⚙️ Khi pháp điển KHÔNG có chủ đề: hệ thống không bí — tự gom bundle từ tag/lĩnh vực + hybrid search + citator (curated bundle). Tức luôn có đường đi, pháp điển chỉ là lối tắt khi sẵn.